“Khụ khụ, thật ra thì... bố à, bố không phản đối chuyện Thạch Chí Kiên cưới Tạ Băng Thiến chứ?” Lợi Tuyết Huyễn đổi đề tài, lo lắng hỏi.
Ai ngờ Lợi Diệu Tổ phất tay: “Ta phản đối làm gì? Đương nhiên là không phản đối rồi!”
“Ơ?” Lợi Tuyết Huyễn sững người. “Vì sao?”
“Đàn ông mà tam thê tứ thiếp thì có gì lạ đâu! Hồi xưa nếu không phải ta một lòng một dạ với mẹ con, biết đâu giờ ta đã cưới cho con thêm hai ba bốn năm bà mẹ kế rồi!”




